VẬN NƯỚC NỖI TRÔI Những trái tim đen máu Lạc Hồng Quanh năm vơ vét của non sông Tây Nguyên lũ quạ moi bô xít Quê nhà bầy chó gặm trơ xương Trường sa, Hoàng đảo muôn trùng sóng Nam Quan, Bản Giốc chập chùng sương Vận nước nỗi trôi ai có biết Ai cười ai khóc họa Bắc phương
Tôi không quá khích hay hữu khuynh, càng không ham làm chính trị. Nhưng "Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời... khóc cười theo vận nước nổi trôi, nước ơi..." (ca khúc Tôi yêu tiếng nước tôi của Phạm Duy). Tôi vẫn dùng trái tim để nhìn rõ và thấu hiểu lòng người , luôn cảm nhận nhịp đập của quê hương đất nước, của xã hội quanh tôi, biết tri ân cuộc sống, cám ơn cuộc đời đã cho tôi những gì của hôm nay. Bởi vậy, tôi sống chân thật, không giả trá, lọc lừa, không quen nịnh bợ hay ganh ghét một ai. Người ta tốt với tôi một, tôi đáp lại gấp mười , xấu với tôi mười lần nhưng chỉ cần một lần tốt là đủ để tôi quên hết những điều xấu đã gây ra cho tôi.
Tính cách đó của tôi trong cuộc sống thường gánh chịu nhiều thiệt thòi , cho đi thì nhiều nhưng nhận về chả được bao nhiêu. Tuy vậy, tôi không hề lấy đó làm điều. Chỉ cần giúp được thiên hạ là tôi thấy thỏa lòng rồi dù phần thiệt hại phải gánh về mình.
Điều mà tôi bức bối khó chịu là sự tham lam, ác độc và ngu dốt của con người gây tác hại cho xã hội nhân sinh, bán rẻ lương tâm và nhân cách hòng mưu cầu lợi lộc cho bản thân bỏ mặc nỗi đau của kẻ khác, càng giận hơn khi bỏ mặc quê hương.
Tôi không ghét Cộng sản, càng không ghét chế độ hiện hữu,. Tôi hiểu rằng dù chính thể nào mục tiêu vẫn là công bằng và hạnh phúc xã hội mà thể chế mang lại. Không có chính thể nào mà điểm xuất phát là ép chế, áp bức bóc lột con người. Sự sai lệch trong tiến trình thực hiện chính thể đều nảy sinh do chính con người thực hiện. Những kẻ có trái tim, tấm lòng và nhân cách thì ở bất kỳ cương vị hay thể chế nào họ vẫn có hành vi làm lợi người, lợi mình. Nhưng ngược lại, có những người sống trong đời không có trái tim, vô cảm với thiên hạ , với mọi nỗi đau cùng cực, và thường thì họ rất tham lam, ti tiện, luôn làm những hành vi lợi mình không lợi người, có kẻ làm trắng trợn, có kẻ tinh vi hơn , nhưng tựu chung là vơ vét , giành giật, vun quén tiền tài, vật chất về cho mình. .
Và mọi thứ đã và đang diễn ra trước mắt mình, bức bối quá , tôi viết chơi thành một bài thơ Đường luật như rứa đó dù nhà thơ không phải là tôi (hehe, múa rìu cho vui , đỡ tấm tức chút)