Vô thường

Cánh chim xa

Published on 07/20,2008

“Trên bờ cát đảo Chìm, có một người lính biển, ngồi xếp những cánh chim. Bên kia bờ trùng dương, có một người con gái, đang xếp những con thuyền. Con thuyền đang nhớ bến, còn chim nhớ đầu cành, đôi bờ hai nỗi nhớ, tình như sóng lênh đênh…"


Đó là lời hát trong ca khúc "Muôn trùng vẫn nhớ" mà tôi đã viết trong dòng chảy mãnh liệt của cảm xúc và hồi ức về một mối tình khắc cốt, ghi tâm của thời sinh viên, học sinh.

Ca từ trong bài hát nói lên 1 chuyện tình thật lãng mạn của đôi nam nữ đang nhớ về nhau trong ngăn cách. Con thuyền đó là tôi, còn cánh chim chính là anh, người yêu đầu đời của tôi thuở còn là sinh viên, học sinh.

Tôi và anh cùng sinh ra và lớn lên ở Quảng Nam Đà Nẵng, cùng học chung trường Sao Mai những năm cấp III nhưng anh học trên tôi một lớp. Chúng tôi quen nhau từ việc xếp giấy. Lần đó, trên đường đi học về, cơn mưa bất chợt kéo đến, tôi vào trú mưa ở 1 cửa tiệm bán xe Honda. Cơn mưa to dai dẳng. Ngồi buồn trông mưa, để giết thời gian, tôi lấy trong tập ra vài tờ giấy rồi xếp thành những chiếc thuyền bé bỏng xinh xinh.

Gió ù thổi lộng lên cuốn con thuyền giấy của tôi ra ngoài đường trôi bềnh bồng trên vũng nước đọng. Cùng lúc ù, trong cơn gió, 1 con chim giấy chao lượn trong khoảng không rồi là đà rơi xuống mặt nước ngay cạnh con thuyền của tôi. Ở một góc trong căn nhà, tôi thấy anh cũng đang xếp giấy. Tôi và anh cùng nhìn nhau, tôi thấy bảng tên trường Sao Mai đính trên ngực áo của anh, có lẽ anh cũng thấy như vậy nơi tôi.

Từ đó chúng tôi quen nhau. Căn nhà tôi trú mưa cũng chính là nhà anh đang ở. Tên anh là Nguyễn Vũ Thanh. Trông anh thật hiền hòa với đôi mắt sáng chìm sâu dưới cặp lông mày rậm, mũi cao với cánh mũi dày và kín, da hơi ngăm đen, chiếc cằm chẻ đôi với môi dưới hơi trề ra như con gái thường làm tôi bật cười mỗi khi anh gây với tôi.

Anh chơi đàn guitar rất hay, giọng hát lại trầm ấm nên có khá nhiều cô gái chung trường theo anh như điếu đổ. Anh rất thích truyện kiếm hiệp của Kim Dung và chỉ đọc của Kim Dung thôi. Còn tôi thì Đông Tây kim cổ gì cũng chơi láng hết, tại đối diện nhà tôi (trên đường Hùng Vương) là Bình dân Thư quán, chuyên cho thuê sách truyện mà, tôi lại còn là dân ban C (ban Văn chương Sinh ngữ) nữa. Chính bởi thế nên anh thường chọc tôi là con mọt sách, cạo giấy.


chim

Từ lúc quen và chơi thân với anh, tôi học được nơi anh khá nhiều điều, trong đó có cả ngón đàn guitar của anh. Anh đã đưa tôi đến với dòng nhạc tranh đấu của sinh viên, học sinh với hàng loạt ca khúc mà đến giờ tôi vẫn còn nhớ như Tự nguyện (Trương Quốc Khánh), Dậy mà đi (Nguyễn Xuân Tâm), Người mẹ Bàn Cờ (Trần Long Ẩn), Hát cho dân tôi nghe (Tôn Thất Lập)… nhưng tôi không hề hỏi tại sao anh thích.

Cho đến 1 hôm tôi đến nhà anh. Anh đang sửa xe cho khách. Tôi ngồi chơi chờ. Lúc đó có một người Mỹ dẫn bộ chiếc Honda PC vào, thái độ lúng túng không biết làm sao cho chúng tôi hiểu điều mình cần. Anh không nói gì cứ lẳng lặng sửa xe. Tôi thấy ái ngại nên đến hỏi ông khách Mỹ cần gì bằng tiếng Anh (dân ban C mà). Ông ta nói xe chết máy nhờ sửa. Tôi đạp máy, nghe tiếng lạch tạch của máy đoán là xe chết bougie. Tôi mở bougie ra xem thử, bougie không có lửa (nhà tôi cũng làm nghề bán và sửa xe Honda nên tôi cũng khá rành những bệnh thông thường của xe).

Tôi nói với ông khách là cần phải thay bougie. Ông gật đầu đồng ý. Tôi hỏi anh còn bougie Hitachi (xe PC chỉ có thể sử dụng bougie Hitachi) không? Anh trả lời dấm dẳng: "Không". Tôi nhìn lên trên kệ để phụ tùng, thấy có, tôi mau mắn đến lấy xuống và thay cho ông khách. Máy nổ. Ông khách trả tiền, cám ơn rối rít, còn khen tôi con gái mà cũng rành sửa xe. Tôi không dịch được câu tục ngữ “Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh" ra tiếng Anh nên chỉ cười chào khách.

Khách đi rồi. Thanh mới gắt tôi: "Xớn xác, làm gì mà xăng xái với tên Mỹ vậy. Ai bảo làm. Nhìn mấy thằng Mỹ thấy ghét". Tôi gây lại: "Thì buôn bán là phải chìu khách chứ, dân nào cũng là khách, sao anh có vẻ hằn học với ông Mỹ lúc nãy vậy?". Anh sửng cồ lên: "Mắc mớ gì đến cô, khách nhà tôi tôi muốn sao thì sao. Thấy anh mặt đỏ tía tai, gân cổ nổi cộm, mắt long lên. Tôi biết anh đang vặn dây thiều chuẩn bị chửi tiếp. Thế là “tẩu vi thượng sách”, tôi nhảy lên xe đạp “biến“ ngay.

Qua mấy hôm sau, chờ anh nguôi cơn giận tôi mới lò dò đến chơi. Tò mò tôi hỏi anh sao có vẻ ghét Mỹ vậy. Anh lặng lẽ nhìn xa. Đôi mắt anh dường như còn sâu hơn vực thẳm, ẩn chứa trong đó nỗi đau thương vô hạn.

Anh kể cho tôi nghe 4 năm trước trong một trận càn quét của lính Mỹ đến xã Điện Thắng huyện Điện Bàn (tỉnh Quảng Nam lúc bấy giờ) cha mẹ và em gái anh đã bị Mỹ giết sạch bởi chúng cho rằng gia đình anh là căn cứ nuôi quân Cách Mạng. Nhà cửa cũng bị đốt rụi. Anh thoát khỏi trận càn đó là do anh trọ học tại Đà Nẵng. Nhà anh đang ở là nhà người cô, em ruột của cha anh. Khi anh hay tin trở về thì căn nhà cha mẹ anh chỉ còn là đống gạch vụn đổ nát, sau nhà là ba ngôi mộ vun lên được bà con láng giềng lấp đất qua quýt.

Mồ côi cha mẹ ở tuổi 14, được người cô ruột cưu mang, thân ăn nhờ ở đậu nên anh phải vừa học, vừa phụ giúp buôn bán, sửa xe, lấy hàng, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải nghe ông chú dượng chì chiết. Đêm đến, một mình trên căn gác nhỏ hẹp, nỗi nhớ mẹ cha và em gái dồn vào tiếng guitar âm thầm bập bùng trong khuya vắng. Mỗi mùa Vu Lan, mỗi lần Tết đến, khi thiên hạ vui vẻ đón mừng, riêng anh chìm trong nước mắt, đoá hồng trắng được bạn bè cài lên ngực như chia xẻ nỗi đau thương. Và tôi cũng đã hiểu tại sao anh hay hát những bản nhạc nói về cuộc đấu tranh hào hùng của dân tộc, của giới học sinh sinh viên.

Được cái là anh học rất giỏi, tháng nào cũng xếp từ hạng 1 đến 3. Năm 1971 (năm tôi quen anh) anh đỗ Tú tài I hạng Ưu. Năm 1972, anh đỗ tiếp Tú tài II hạng Bình, còn tôi thì đỗ Tú tài I, được mẹ thưởng cho cây đàn guitar, nhưng không có dịp học hỏi thêm anh về kỹ thuật đàn. Bởi sau đó không lâu anh vào Sài Gòn học đại học.


Hai tháng sau anh viết thư về cho tôi báo tin anh đỗ vào Đại học Y khoa và cả Đại học Vạn Hạnh. Anh cho biết anh phải tranh thủ dạy kèm ban đêm để kiếm tiền ăn học. Cô anh vì sợ chồng không dám gửi tiền cho anh theo Đại học. Anh rất ít viết thư cho tôi bởi không có thời gian, nhưng tôi tin rằng trong tim anh vẫn có tôi với hình ảnh “Vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi” ("Như cánh vạc bay" của NS Trịnh Công Sơn) mà anh thường hát ví von để chế giễu vóc dáng nhỏ bé của tôi.

Năm 1973, tôi thi đỗ Tú tài II rồi vào Sài Gòn học Đại học – Vạn Hạnh và cả Đại học Luật khoa, ở trọ nhà bà dì nằm trong con hẻm đối diện chùa Vĩnh Nghiêm. Lúc bấy giờ kinh tế gia đình tôi đã sa sút trầm trọng, tôi cũng phải như anh đi dạy kèm toán, sinh ngữ kiếm tiền ăn học. Tôi và anh tiếp tục mối quan hệ bạn bè như trước đây.

Điều bất ngờ đối với tôi là sự thay hình đổi dạng như chớp của anh ở hai trường đại học. Vâng ở Vạn Hạnh, tôi thấy anh để tóc dài áo bỏ ra ngoài, quần ống loe, ở Đại học Y khoa tôi thấy anh để tóc húi cua đeo kiếng cận, áo quần tươm tất, ra dáng ông cụ non. Té ra tóc dài ở Vạn hạnh là tóc giả.

Khi mẹ tôi vào Sài gòn thuê nhà trên đường Trương Tấn Bửu mở tiệm hàn gió đá, mang nghề gò đuôi xe Honda từ Đà Nẵng truyền vào Sài Gòn, anh cũng thường xuyên lui tới xem và học luôn cái nghề này để làm thợ gò đồng cho nhà tôi. Và mỗi khi anh tới, thì bộ cánh trên người anh cũng khác hẳn, áo quần lúc nào cũng lem luốc dầu mỡ, tóc húi cua, nhưng không đeo kiếng. Tôi và anh đều là dân khoái xem truyện kiếm hiệp nên tôi hiểu ngay là có vấn đề gì đây buộc anh phải cải trang phù hợp ở từng nơi.

Lúc bấy giờ phong trào đấu tranh của sinh viên chống chính quyền tham nhũng, thối nát lên đến cao điểm, giới ký giả báo chí đòi quyền tự do ngôn luận cũng rầm rộ không kém. Không giấu được tôi, anh cho biết anh đang tham gia phong trào Cách mạng trong sinh viên học sinh, cải trang liên tục để tránh theo dõi của đám cú vọ. Tôi cũng đã từng cùng với anh bị cảnh sát rượt đuổi nhưng nhờ tài cải trang anh đã ung dung quay lại giáp mặt cảnh sát tỉnh bơ. Còn tôi thì cuốn lại mái tóc dài và đội tóc giả của anh tà tà trong bộ áo dài bước đi thoải mái không ngán tay nào.

Cuối năm 1974, một đêm tối trời, tôi đang chìm trong giấc ngủ bỗng anh tới kêu giật ngược. Tôi tỉnh dậy, ra mở cửa, thấy anh túi xách gọn gàng, áo quần tề chỉnh, bước vội vào trong rồi đóng cửa lại. Đêm đó tôi thắp đèn cầy thay cho đèn điện để không quấy rầy mẹ và mấy người thợ trong nhà. Anh cho biết anh phải vào B sát cánh cùng đồng đội thực hiện chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Anh nói “Không biết lần ra đi này chúng ta có còn gặp lại nhau không nhưng anh chẳng thể yên lòng ở lại nơi đây trong khi bạn bè chiến đấu của anh đều lần lượt vào B”.

Vâng, tôi biết chiến trường B3 đang cần một bàn tay vừa chiến đấu, vừa cứu người bởi anh đã học ngành Y hơn 2 năm qua. Trong lặng lẽ, anh ôm đàn khẽ hát “Đêm nay, đêm cuối cùng gần nhau, mộng đẹp ly tan, giấc mộng ban đầu…”. Tôi trào nước mắt, chưa nói tiếng yêu nhưng đôi lòng cùng hiểu, chưa xa cách nhưng nỗi nhớ đang dâng tràn.

Đêm đó, tôi cố nuốt từng lời, từng câu, từng nót nhạc đàn vào tâm khảm. Không ngăn cản, tôi chỉ mong anh thận trọng trong cuộc chiến giáp mặt với đạn bom, ở đó ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh. Tôi biết trong anh luôn nung nấu lời thề "quyết tử cho tổ quốc quyết sinh". Tôi tôn trọng chí nguyện của anh, đêm tiễn biệt nhau trong bi tráng hào hùng, anh xếp tặng tôi 3 con chim giấy, tôi cũng xếp cho anh 3 con thuyền giấy. Anh có biệt tài xếp hình rất nhanh và đa dạng. Anh cũng từng chỉ tôi cách xếp hình các loại thuyền giấy. Và đêm nay, trong dòng nước mắt biệt ly, chúng tôi đã xếp tặng cho nhau thuyền giấy và cánh chim để giữ làm kỷ niệm.

thuyền
Sau ngày giải phóng, tôi cố dò hỏi tin tức về anh nhưng vẫn bặt vô âm tín, nhưng đâu đó trong đáy lòng tôi tin rằng anh vẫn còn trong cuộc đời này.

Tháng 10/1978, tôi tốt nghiệp Đại học Kinh tế được phân công về Trường Ngân hàng II Tuy Hòa làm giáo viên. Mãi đến tháng 8/1982, một bất ngờ khôn kể xiết, anh đến tìm tôi tại trường. “Nghìn trùng đưa duyên hay bất ngờ” đó là một lời hát trong ca khúc "Muôn trùng vẫn nhớ", chính là để diễn đạt cuộc tương phùng này.

Anh đã kể cho tôi nghe về quãng đời 8 năm qua của anh. Một nữ đồng đội từng sát cánh bên anh từ lúc bắt đầu tham gia chiến đấu ở chiến trường B3, trong một cuộc đọ súng với địch, cô ấy đã hứng giùm anh viên đạn để tránh hiểm nguy cho anh. Trong cơn đau trúng đạn, cô ấy thều thào bên tai anh: “Hãy để em ở lại nơi đây, em không muốn là gánh nặng của đồng đội, hãy nhắn lại với mẹ em rằng em đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, Anh hãy đi đi, nhiều mạng sống đang cần được anh cứu”. “Em đừng bỏ cuộc, chắc chắn anh sẽ cứu được em”. Cuối cùng được sự cứu chữa tận tình của anh và đồng đội, cô bạn ấy đã giữ lại được sinh mạng.

Cuối năm 1978 anh trở về Sài Gòn tìm tôi nhưng được biết tôi đã về Tuy Hòa làm công tác giảng dạy. Sau đó anh tiếp tục hoàn thành chương trình Đại học Y khoa bỏ dở trước đây. Cô nữ đồng đội ngày nào đã yêu anh và luôn chăm lo cho anh từ manh áo miếng cơm đến những lần bệnh hoạn, rồi ngay cả nhưng lúc tiếp tục đời sinh viên. Năm 1980 anh tốt nghiệp bác sĩ, anh đã lập gia đình cùng cô bạn gái ấy vì nghĩa hơn là tình.

Tôi hỏi: "Thế vợ con anh bây giờ ra sao?". Ánh mắt lặng lẽ xa xăm của anh lại làm tôi nao lòng nhớ về kỷ niệm xưa. Anh kể tiếp trong ngậm ngùi. Một năm sau cô ấy sinh con. Đứa con ra đời mang hình dạng kỳ dị, chỉ 1 ngày sau là chết. Người vợ đau đớn, lâm bệnh sản hậu cũng qua đời sau đó 2 ngày. Chỉ trong 3 ngày ngắn ngủi cuộc sống gia đình anh tan nát. Vốn là bác sĩ, anh hiểu ngay đó là di chứng của chất độc da cam mà anh cùng vợ đã nhuốm phải trong cuộc chiến.

Bắt đầu từ đó anh xin chuyển qua Hội Chữ thập đỏ để làm mọi công việc từ thiện, cứu giúp người nghèo, đặc biệt là nạn nhân của chất độc da cam. Anh đi đến khắp các vùng sâu, vùng xa để chữa bệnh miễn phí cho người nghèo. Đêm đêm anh dằn vặt đau đớn càng phẫn hận trước sự tàn độc của Mỹ khi rải lên đất nước Việt Nam mình hàng trăm tấn chất độc hóa học mà nhiều nhất là chất độc da cam.

Bom đạn chiến tranh chỉ giết chết một thế hệ, nhưng chất độc da cam để lại đã di hại cho nhiều thế hệ Việt Nam, chiến tranh đã qua đi nhưng dấu ấn của chiến tranh vẫn còn đó trong nỗi đau thương vô hạn trên bao nạn nhân nhiễm phải chất độc này. Đêm nay, anh lại ôm đàn hát cho tôi nghe: “Đêm nay đêm cuối cùng gần nhau…". Giọng hát anh đã khàn đi nhiều theo năm tháng nhưng vẫn còn trầm ấm dễ say lòng người như xưa.

Lần gặp gỡ này, tuy không nói ra nhưng linh cảm cho tôi biết sẽ là lần gặp cuối cùng. Anh nói cuộc đời anh vẫn chưa tròn tâm nguyện bởi vì lực bất tòng tâm, ngành y học vẫn chưa có cách nào tiêu diệt di chứng của chất độc da cam trong thân thể người nhiễm bệnh. Anh không lập gia đình nữa vì không muốn thế hệ sau phải gánh chịu nỗi đau từ di chứng của chất độc da cam.

Đêm tiễn biệt hôm ấy là đêm cuối cùng. Bởi từ đó tôi không còn nhận được tin tức gì về anh nhưng tôi hiểu rằng trong trái tim anh, tim tôi đều có nhau. Những con chim giấy của anh tôi vẫn còn lưu giữ, hỏi anh có còn những con thuyền ngày xưa không. Anh chỉ cười và nói: "Một ngày nào đó em sẽ biết".

Những ngày đầu tháng 4/1997, tôi cứ mãi nhớ về anh. Trong tâm khảm, những hồi ức ve àanh cứ liên tục vây kín như thúc giục tôi. Dòng hồi ức đó đã khiến tôi linh cảm anh đang gặp nguy hiểm, đang cận kề cái chết. Cảm xúc mãnh liệt đến nỗi tôi phải ghi lại thành ca khúc giữa những kỷ niệm xưa quyện về.


Ngày 20/4/1997 tôi nhận được 1 bưu phẩm gửi từ Đà Nẵng vào. Linh cảm của tôi đã thành sự thật, mở bưu phẩm ra là 3 con thuyền giấy mà tôi đã xếp tặng anh bước vào chiến trường B3. Tôi ngậm ngùi mở thư gửi trong bưu phẩm, trong thư chỉ báo vắn tắt tin mất của anh và trước lúc chết anh đã nhờ gửi những con thuyền giấy đến cho tôi. Địa chỉ của tôi mà anh có được là nhờ hỏi thăm đám học trò Ngân hàng của tôi tại các Ngân hàng thương mại ở Đà Nẵng.

Dù tôi biết anh vẫn chưa tròn tâm nguyện nhưng tin rằng anh đã sống trọn vẹn kiếp người không hề hối tiếc vì anh đã làm hết sức mình cống hiến cho quốc gia dân tộc. Và trong tôi mãi mãi vẫn in sâu bóng hình anh.

THY ĐƯỜNG


Leave a Reply

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)

Comments

  1. 04/27,2009 | 17:06

    Phong ơi
    Đó là một thời bi tráng của tuổi trẻ Việt nam Phong đọc tiếp en try mới (tiếp theo entry tôi và đàn guitar ) đễ biết thêm

  2. 04/27,2009 | 08:32

    Chị ơi, đọc bài này em xúc động quá, thương cho người bạn trai của chị, người ấy gần nhà em đấy chị ạ, Em ở Điện An, cách nhau một con sông Thanh Quýt.
    Chiến tranh làm cho ta mất nhau, hậu quả của chiến tranh làm cho bao nhiêu số phận trẻ thơ phải hứng chịu. thật không thể nói nên lời.
    Mong linh hồn anh Vũ Thanh được thanh thản nơi bên kia

  3. 10/30,2008 | 08:26

    Hà My oi
    Té ra bi giờ HM mới nghe dc ca khúc ni hả. Và cả cánh chim xa bi chừ mới đọc hả . Đây là 1 trong những entry đầu tham gia trang blog này đấy
    Nghe trái tim em tôi chưa, vô nghe thử coi

  4. 10/30,2008 | 07:41

    Chị ơi! Hôm nay thì nghe được, mừng quá! Có thể nói bài hát này hay nhất trong các bài hát trước chị ạ... Bài viét chị viết thật xúc động. Giọng ca của Cam Thơ đã chắp cánh cho bài hát của chị thành công hơn đấy ạ.
    Những bài hát về biển dễ làm cho lòng người xao động cũng như trước đây em cũng rất mê: Chút thư tình của người lính biển ( Thơ của Trần Đăng Khoa)
    Chị ạ, chị hãy giữ sức khỏe chị nhé! Đừng để bệnh lại.

  5. 10/30,2008 | 07:34

    LNQV ơi
    Tôi không biết bạn là ai nhưng rất cám ơn bạn đã chia sẻ nỗi đau của một thời kỳ lịch sử
    Bi chừ sử đã sang trang nhưng thời kỳ này nước mình cũng đang gánh một nỗi đau còn trầm kha hơn

  6. 10/29,2008 | 14:04

    Lần đầu tiên vào trang chị qua trang anh Khoa, đọc Cánh Chim Xa, thấy lòng mình chùng xuống đến lạ.
    Người đàn ông trong bài viết thật phi thường với những việc anh đã nghĩ, đã hành động.
    Bài của chị, tuy ngắn nhưng gần như đã tóm lại một thời kỳ lịch sử đầy mất mát, tang thương của đất nước.
    Rất nhiều cảm xúc khi đọc bài của chị.

  7. 08/16,2008 | 15:23

    Không phải đâu Minh Sơn ơi
    Tại vì có hai entry Cánh chim xa do khi tải nên mạng bị lỗi , không chỉ bài này mà mấy bài khác trùng entry mình mới xóa đi Khong ngờ khi xóa thì mất tăm luôn CM
    Chân thành sorry. Hình như trong bào đó có 11 CM Bi chừ mình cũng ko còn nhớ nữa, Ui chao ôi vậy là một vài bạn cũng suy nnghĩ vậy rồi đâm giận Thy Đường mất

  8. 08/16,2008 | 15:10

    Mình nhớ là đọc rất kỹ tự sư này và có góp ý, nay quay lại không thấy.
    Có lẽ comen ấy làm chủ nhà không vừa lòng ,xóa đi chăng?
    Vậy thì???

  9. 08/16,2008 | 15:09

    Mình nhớ là đọc rất kỹ tự sư này và có góp ý, nay quay lại không thấy.
    Có lẽ comen ấy làm chủ nhà không vừa lòng ,xóa đi chăng?
    Vậy thì???

  10. 08/15,2008 | 23:43

    CM này của bạn phải gửi trong bài Vừa đá bóng vừa thổi còi của tôi nói về quốc nạn tham nhũng hoành hành bá đạo ỏ VN.
    Để lộn qua Cánh chim xa mất
    Chuyện này là chuyện dài nhiều tập chưa có hồi kết của quan chức và Đảng cọng sản VN
    Ă nhậu là bản chất của thứ cơ hội và nịnh bợ của giới quan chức VN mà buộc lòng các doanh nhân chân chính phải sống chung với lũ
    Moi móc của công hợp pháp là chuyện bình thường của họ Đó là những kẻ ăn mày hiện đại
    Chia sẻ với bạn nhé

  11. 08/15,2008 | 20:03

    Đami ở SaiGon chị!

  12. 08/15,2008 | 19:56

    Rứa thì bi chừ dami ở đâu Quảng ngãi hả.
    Khuo7ng chết lúc nào, chết do đâu
    4 câu thơ lục bát của Khương quá hay. Chắc chị phải phân ra viết thành nhạc
    Dami à, khi chị đọc clại bài viết đến đoạn đó chị lại khóc
    Đa cảm quá phải ko Dami. Nhờ vậy mình mới kết duyên với Phật được

  13. 08/15,2008 | 19:11

    Trong lặng lẽ, anh ôm đàn khẽ hát “Đêm nay, đêm cuối cùng gần nhau, mộng đẹp ly tan, giấc mộng ban đầu…”. Tôi trào nước mắt, chưa nói tiếng yêu nhưng đôi lòng cùng hiểu, chưa xa cách nhưng nỗi nhớ đang dâng tràn.

    Đọc tới đó, nghẹn ngang chị Thy Đường ạ.

    Đọc nữa, cứ cố tìm kiếm xem, anh ấy là ai, là ai tỏng những chàng sinh viên xuống đường... Ban đầu ngỡ là Huỳnh Tấn Mẫm, nhưng anh Mẫm lại không ra B, mà đi Côn Đảo.

    Nhưng rốt lại thấy mình vô duyên. Anh ấy là anh ấy của chị Thy Đường,thế thôi.

    Bài viết này, thật, giản dị và cái đau cũng thật quá.

    Một hôm nào chị Thy Đường rảnh, alo em mình cafe nhe. Phone của em 0903922256.

    ĐaMi

    À, trước ngày chào đời, nhà em ở Sơn Trà, sau một trận cháy lớn thì dọn về Hòa Khánh, chỗ ông Phật bự đó. Rồi chạy tiếp vô Quảng Ngãi và đẻ em trong biến cố Mậu Thân.

  14. 07/27,2008 | 20:43

    nếu đúng vậy thì thy đường < TK 1 tuổi vì TĐ học băng , khi thi phải làm đơn miễn tuổi. mùa hè đỏ lửa 72 cũng là năm kinh tế gia đình tôi sa sút , 1 phần do bán hàng ngoài huế thiên hạ đổ thừa bị mất hết trong chiến tranh nên ko trả tiền cho gia đình tôi.nhà tôi còn cho gia đình bạn hàng ở huế chạy nạn cũng vào ở nhà tôi mấy tháng. Nhắc lại mùa hè đỏ lửa này tỏng chúng ta ai cũng có quá nhiều kỹ niệm để nhớ về, vui buồn lẫn lộn.
    À cha huỳnh đã qua đời. Bạn bè bên sao mai cho biết đấy.
    TK còn chưa trả lời cho TĐ câu ấy là câu gì

  15. 07/27,2008 | 20:15

    Chào chị Thy Đường! Đọc bài này mới biết chị có lẽ là bằng tuổi TK, bởi trong những năm 1972, 1973 chị thi tú tài bán (1), toàn (2) thì những năm đó TK cũng như thế! Đây là những năm chiến tranh ác liệt và tội nghiệp lẫn buồn khổ cho dân VN lắm! Kỷ niệm buồn của chị cũng là kỷ niệm buồn của nhiều người nữa! Thời mùa hè đỏ lửa 1972, nhà TK lánh nạn vào ĐN và ở ngay bên cạnh trường trung học Sao Mai do cha Huỳnh làm hiệu trưởng. Nghe ca khúc của chị cũng vấn vương một nỗi buồn quá khứ! Cám ơn chị đã ghé blog của TK đọc bút kí và nghe nhạc! Chúc vui, khỏe!

  16. 07/24,2008 | 18:22

    Cảm ơn Thy Đương quan tâm đến blogs của tôi
    Chị chỉ cần nhấp chuột vào tên nguyenquangnhan trong cuối của góp ý la vào được
    hay địa chỉ trang nhà của tôi là
    http://nguyenquangnhan.vnweblogs.com/

    Nguyễn Quang Nhàn

  17. 07/22,2008 | 23:09

    anh nhàn ơi
    làm sao mới vào blog bạn được
    vừa qua đ có ghé thăm nhiều nhà trên trang blog này lắm nhưng loay hoay tìm mãi mà chẳng tìm ra cách vào blog bạn. hãy cho mình link vào nhá
    cám ơn lời khen của bạn.

  18. 07/22,2008 | 09:43

    Gửi KN và NS TĐ,
    Hông dám! Hông dám! Mình chỉ mày mò khi cần thiết thôi. "Chiên za" là từ xin zành cho quý vị HS CNTT trên mạng này... Zui zẻ zữa tuần nhé!

  19. 07/21,2008 | 22:27

    Chị à! Em chỉnh tạm ổn cả về nội dung trang viết và các comments rồi đấy. Riêng thanh nhạc, lúc nghe được, lúc không. Có gì "hỏng đâu sửa đó" nghen chị!?

    Khi up nhạc lên rồi, vô chỉnh bài là mất (nếu không biết làm). Vì vậy, mình vẫn phải nhờ cậy chuyên gia là anh Khoa đó chị!

    Vậy hén!

  20. 07/21,2008 | 21:07

    Lãng du ơi
    Khi chị viết 1 phần hồi ức của đời mình chị cũng rơi nước mắt như em
    Dòng nước mắt cảm động có, xót xa có và cả nhớ thương
    Và nếu em khóc cũng có nghĩ là em thuộc tuýp người tình cảm, có 1 tấm lòng từ
    Hãy cám ơn cuộc đời còn giup tôi rơi được lệ
    Chung quanh chị, do tính chất công việc (Ngân hàng), đa phần chị gặp những người giàu có, thực dụng, đôi khi vô cảm nên luôn luôn trong chị là nỗi cô đơn giữa đời thường cơm áo

  21. 07/21,2008 | 20:59

    Rất cám ơn bạn về cảm nhận này. Hình như NS phối khí là Thập Nhất.
    Theo Đường thì đây là bản phối khí khá hay, có lẽ do Đ thích tiếng guitar và "cái mỏ" của trống jazz trong giai điệu Slow nhẹ nhàng.
    Mọi cảm nhận đều tự do tùy theo người nghe. Người thấy hay, kẻ cho là dở. Khó thể có 1 chuẩn mực về nghệ thuật.

  22. 07/21,2008 | 20:26

    Chị, em đã khóc thật nhiều khi đọc những dòng hồi ức của chị. Em chưa thể nói gì thêm, nhưng chị hãy nhận ở em lòng biết ơn những người như anh, như chị, và sự cảm thông sâu sắc của em.
    Mong chị hãy vui lên.

  23. 07/21,2008 | 20:12

    Mail KN chị gửi ko được bị bắn trả lại hoài à
    Tại chị gõ trên bàn phím Laptov, ko suông sẻ bằng khi gõ trên máy tính để bàn. Anh Khoa có pas của chị đấy.
    Nhờ ảnh chuyển lại cho

  24. 07/21,2008 | 19:32

    Chị Thy Đường!

    Em chắc một phần do cá tính, hai là chị ít thời gian, ba là chị cũng chưa quen với cách trình bày bài viết và các comments khá nhiều lỗi do gõ vội. Vậy, nếu không phiền, chị đưa pass của blog này cho em, em chỉnh lại cho hài hòa.

    Chị gửi vào mail cho em: trankhainguyen@gmail.com

    (nếu chị không muốn chia sẻ cũng không sao, vì đây là quyền tự do cá nhân! Em chỉ muốn blog dễ đọc hơn thôi!).

  25. 07/21,2008 | 19:22

    Bạn Hùng ơi!
    Người hát là CS Cam Thơ. Ko phải là Thy Đường. Đ chỉ sáng tác thôi.
    Cám ơn lời khen tặng của bạn!

  26. 07/21,2008 | 19:04

    Tôi vào đến lần thứ 4 mới nghe trọn vẹn bài hát. Và câu chuyện tình lãng mạn mang nét bi hùng thời chiến. Lãng mạn và rất thực
    Có lẻ, bằng vốn sống của mình, chị đã làm nên tác phẩm đầy cảm xúc
    Tôi nghe đi, và nghe lại bài hát. Hình như ca sĩ chưa thể hiện hết cảm xúc của tác giả. Có lẻ do nhạc sĩ làm bản phối âm hơi đơn điệu, nên không thể hiện hết cảm xúc của tác giả. Và ca sĩ thì bị trói buộc bởi bản phối khí...
    Chỉ là cảm nhận của tôi mà thôi
    Cảm ơn chị về 1 bài hát đẹp

  27. 07/21,2008 | 18:19

    Chào chị TĐ:
    Trước đây ĐQ hầu như chưa biết gì về chị ngoài tác giả của ca khúc nổi tiếng viết về Ngân hàng Nông nghiệp. Qua bài viết này ĐQ mới hiểu thêm về chị nhiều hơn. Có phải từ câu chuyện tình khá lãng mạn này đã tạo ra cảm xúc để làm lên một tác phẩm thi ca làm rung động lòng người?
    Hy vọng, sân chơi này sẽ làm cho chị vui hơn rất nhiều.

  28. 07/21,2008 | 15:53

    Câu chuyện liên quan đến con thuyền và cánh chim. Nên Đường phải tìm hình ảnh phù hợp để gắn vào.
    Gắn hình thì dễ mà sao đưa nhạc lên lại bữa đực bữa cái. Chán thật

  29. 07/21,2008 | 15:50

    Tôi vừa đọc entry này vừa nghe chị hát và rất xúc động. Câu chuyện của chị vừa lãng mạn vừa khốc liệt. Và tôi cảm nhận được tâm hồn chị qua những gì chị viết và cả âm thanh chị hát. Cám ơn chị.

  30. 07/21,2008 | 15:40

    Ảnh được thay vào quá đẹp và phù hợp như ý... của mình. Hì hì... Cảm ơn KN và TĐ.

  31. 07/21,2008 | 15:16

    Khải Nguyên thân
    Câu chuyện trong cánh chim xa có đến 80% là sự thật của cuộc đời chị (tất nhiên chỉ 1 phân 9).
    cChị đã trải qua quá nhiều dâu bể giữa gió bụi đời.
    Những nốt nhạc trầm vẫn nhiều hơn nốt cao, từ gia đình cho đến sự nghiệp. "Trong tay nhưng rồi mất hoài".
    Em nói đúng. Chị không bi lụy khi biết mình sắp xa cách người yêu. Đôi lúc chị nhớ quay quắt hình ảnh ngày nào. Nhưng rồi cuộc sống áo cơm và gánh nặng gia đình "Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt" buộc mình phải quen đi những điều riêng tư trong cuộc sống dể đối diện với hiện thực - vốn đầy nỗi đắng cay.
    Sự trong sáng trong ca từ và giai điệu của bài MTVN mượn biển khơi làm nơi trải dài nỗi nhớ (bởi nơi chị dạy học tọa lạc bên bờ biển của Phú yên và cuộc tương phùng cũng ở nơi đây). Nhưng cả hai cùng tự nguyện đón nhận hiện thực dù rất xót xa, cùng thấy trước điều gì sẽ xảy ra, không thán oán.
    Tính cách của chị trong công việc là luôn hết mình với phương châm: "Lợi mình, lợi người" và sẵn sàng chịu thiệt thòi. "Hại mình, lợi người" cũng ko sao. Ko phải là niềm tin vững bền vào cuộc sống mà là niềm tin tất cả rồi sẽ chìm vào hư không. Hiểu rõ điều này nên tinh thần sống của chị là phá chấp của Thiền học, niềm tin của chị chính là niềm tin vào bản lai diện mục vô thỉ vô chung của cái ta. Hình như em đã có băn khoăn này trong 1 bài thơ "Viết cho mình, viết cho ai" phải ko Nguyên?
    Blog chị mang tên Vô thường, xem tất cả như phù du, thì chấp nhứt làm gì những mất mát của chính mình trong cuộc sống
    Viết nhạc chỉ là nghề tay trái, là nơi để xả stress, thư giãn tinh thần để quên đi những điều tệ hại, đắng cay trong đời.

  32. 07/21,2008 | 12:51

    Đọc CÁNH CHIM XA mới hiểu những thăng trầm, dâu bể của cuộc tình từ chính cuộc đời của tác giả để rồi khi nghe ca từ, giai điệu của ca khúc, mới hay âm nhạc đã chắp cánh cho tâm hồn như thế nào. Không một chút bi lụy trong MUÔN TRÙNG VẪN NHỚ, vượt lên tất cả ấy là... tình yêu!

    MUÔN TRÙNG NỖI NHỚ nhắc nhở những lứa đôi nhiều lắm!

    Nghe MUÔN TRÙNG NỖI NHỚ như đã thuộc... để rồi sau đó đọc CÁNH CHIM XA, chắc chắn không ai nghĩ, đó là tác phẩm âm nhạc được viết nên từ một mối tình đẹp với những trắc trở mà vẫn hoài vọng như vậy! Chị phải là người có niềm tin vững bền lắm mới viết nên những ca từ và giai điệu lạc quan và khát vọng.

    Nếu có thể được: chị cho em hỏi một câu, tuồng như là để nghe chị lý giải và cắt nghĩa những điều em viết ở trên kia, được chứ ạ?!?

  33. 07/21,2008 | 10:12

    Khải Nguyên ơi
    KN cũng lãng mạn quá đấy chứ
    Mà cũng rất nhiều cảm xúc. Đó cũng là máu nghệ sỹ. Người nghệ sỹ nào cũng rất nhạy cảm và luôn có tấm lòng
    Thy Đường rất vui khi được quen biết em

  34. 07/21,2008 | 04:47

    Em đọc và thật khó có thể nói lên được tâm trạng lúc này. Mối tình đầu với con thuyền và cánh chim, niềm vui, ước nguyện và cùng hướng tới. Cánh chim, con thuyền

    Gió ù thổi lộng lên cuốn con thuyền giấy của tôi ra ngoài đường trôi bềnh bồng trên vũng nước đọng. Cùng lúc ù, trong cơn gió, 1 con chim giấy chao lượn trong khoảng không rồi là đà rơi xuống mặt nước ngay cạnh con thuyền của tôi.

    có nhau và bên nhau trong chiều mưa để xui khiến cho một cuộc tình chẳng thành...

    MUÔN TRÙNG VẪN NHỚ đã vượt qua cả không gian, thời gian và vượt qua cả hai thế giới tưởng chừng như cách biệt. Đời - Thơ và Nhạc sao gần nhau quá đỗi và cũng thật thăng hoa để biết: phải vươn tới Chân - Thiện - Mỹ. Nhưng, thẳm sâu vẫn là nguồn cội, là con tim yêu thương, chị nhỉ?