NHỮNG TRUYỆN NGẮN CẢM ĐỘNG

1. CHUYỆN CÁI VÉ

Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé người cha dừng lại đọc bảng giá:
"Người lớn: $10.00
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí"
Đọc xong ông nói với người bán vé:
- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.
- Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.
- Vâng.
- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.
- Vâng có thể không ai biết nhưng con tôi tự nó biết.

 BÌNH :

"Dạy cho con tiếng nói thật thà" Người lớn muốn con mình không nói dối thì trước hết người lớn phải luôn luôn nói thật nhất là những lời thật trước mặt con trẻ. Đừng tưởng bé còn nhỏ chưa biết gì chính đây là giai đoạn tâm hồn trẻ thơ của bé tiếp nhận và làm theo những gì người lớn đã làm và đang làm

Đời này có mấy ai người lớn làm được điều "không nói dối không nói láo" . Đã lâu lắm rồi thiên hạ cứ giả dối lẫn nhau với nhau có nói thành không không thành có trắng ra đen đen thành trắng dối lừa cả ở tầm vĩ mô xuống đến vi mô. Sống thật nói thật thì bị cho là "hâm hâm điên điển" giả trá thì được cho là bình thường bởi  nói láo riết thành thói quen cứ tưởng mình nói thật. Hic! Bao giờ cho hết ...giả trá ở VN

2.Ba…

 Học lớp 12 tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm làm hồ sơ thi đại học tôi lại nhắn ba. Lần này sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn ba hỏi:
- "Có dư đồng nào không con?".
Tôi đáp:
- "Còn dư bốn ngàn ba ạ".
Ba nói tiếp:
- "Cho ba bớt hai ngàn để lát về xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa".
Ba về tôi đứng đó nước mắt rưng rưng.

BÌNH :

Thật cảm động đọc chuyện ngắn này tôi cũng rưng rưng nước mắt. Đời này người ăn không hết kẻ lần không ra .

Chỉ 2.000 đ chắc rằng Ba đã phải dắt bộ về nhà một quảng đường dài hun hút trên đường đi lướt vun vút qua mặt Ba là những chiếc xe bóng loáng mà lạnh tanh tấm lòng . Hỡi những người con hôm nay còn cha còn mẹ hãy luôn tri ân tấm lòng và đức hy sinh vô bờ của cha mẹ để đáp đền mai sau

 3.Mẹ và con

 Con lên ba chơi bên nhà dì bị xe đạp ngã trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn mẹ nhìn lại mình: chân không dép quần ống cao ống thấp áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
Con lớn mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn con khóc.

 BÌNH :

Đã muộn rồi. "Tình cha nghĩa mẹ ơn sinh thành dưỡng dục như núi cao biển sâu. Sao không sớm quan tâm đến Mẹ một chút để giúp mẹ có được sức khỏe và niềm hạnh phúc nhỏ nhoi được các con chăm lo han hỏi" . Đừng để khi xảy ra chuyện mới thấy ray rứt  đau xót trong lòng có khi ăn năn cả đời đấy

 4.Anh

Năm 18 tuổi anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ mắng "Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan siêng học như bé Út…"
Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé Út vào Đại học phải xa nhà lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình- gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện bố thở dài mẹ lặng lẽ Út khóc thút thít…Anh cười "Út ráng học ngoan…"
Miệt mài 4 năm Đại học Út tốt nghiệp loại giỏi được nhận ngay vào công ty nước ngoài lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước chân vào nhà Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc "Tháng trước nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối biết con đang thi tốt nghiệp nó dặn đừng nói con biết…"

 BÌNH :

Quá cảm động trước tình anh em . Đây là đức tính cao cả của người biết sống vì kẻ khác . Mới chỉ là em thôi mà tình anh còn vậy huống chi là mẹ cha. Sao hôm nay nghĩa tình cha mẹ anh em như bọt bèo ảo ảnh chỉ biết dành lấy tài sản bạc tiền Có đuợc rồi phủi tay dứt sạch cái nghĩa lý thâm trọng của tình thân

 5.Cua rang muối

Khi xưa nhà còn nghèo mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn mẹ nhường. Các con hỏi mẹ bảo: răng yếu. Giờ các con đã lớn nhà khá hơn chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
- Cua rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi mẹ cười móm mém:
- Còn răng đâu mà ăn?!

BÌNH :

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..." Bây giờ ai còn cha còn mẹ là điều hạnh phúc nhất vì còn có cơ hội để đáp đền. Để khi cha mẹ mất rồi một chút cơ hội cũng là không . Nhớ tiếc cả đời 

6.Đi thi

 Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II cấp III tú tài đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
… Buổi sáng trời se lạnh Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao niên”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.
Buổi tối má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”

BÌNH :

"Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi". Con ơi là con . Chả có đứa con nào nghĩ về nguồn cội . Đau lòng thay

 7.THỊT GÀ

Tạnh mưa bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe:
- Nhà Tý ăn thịt gà.
Đêm đó bà Tám chửi:
- Mả cha nó nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà nó ăn gà bà nó chết bất đắc.
Ông giáo buồn lắm ngã bệnh qua đời. Thương tình hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.
Trời đổ mưa.
Thằng Tý la lớn:
- Con gà vô nhà dậy bắt làm thịt ba ơi.
Mọi người nhìn theo. Thì ra một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.

BÌNH :

"Bé cái lầm" Thói quen ích kỷ nghi ngờ của người đời .  

 

 

 

 

 

 

Lê Trường Hưởng

Võ sĩ Đường thân mến ơi!
Anh viết theo ý em rồi
Hôm qua post lên đầy đủ
Mời em sang mà xem thôi

thyduong

Anh Ngọc Du ơi
Có nhiều đấy nhưng ít ai quan tâm suốt ngày lo cơm áo gạo tiền. Còn giàu có quá rồi thì đâm sợ chết nên toàn xài sang ko hà. Một bữa ăn sáng của họ là gia tài của nhiều người Một xã hội quá nhiều bất cập

thyduong

Anh Hưởng ơi
Mong rằng nền giáo dục VN sớm cải tổ tậm gốc ngọn để dạy cho các thế hệ mai sau những bài học làm người Bởi người giống súc sanh nhiều quá do giáo dục hiện nay chỉ toàn là nói láo ko hà

Ngoc Du

gửi thyduong

ước chi có nhiều chuyện ngắn như thế.Nhất là chỉ qua báo chí cũng thấy đời nay lắm chuyện lộn xộn chẳng nghĩa tình.

Lê Trường Hưởng

Tính giáo dục rất cao
Đọc mà buồn làm sao
Giờ Đạo đức xuống cấp
Tình người mất lẽ nào...

thyduong

Anh Khoa à Những truyện ngắn mang tính nhân văn này ngày càng hiếm trên văn đàn Sự cảm nhận nhanh nhậy của những người đọc cho thấy xã hội vẫn rất cần giá trị giáo dục thực sự mà văn chương mang lại Nhưng bi chừ có đâu

truongvankhoa

Thyduong thân mến !
Những câu chuyện thật cảm động và đầy tính giáo dục. Người Việt Nam chúng ta đều có nhân cách vị tha bao dung thương người và có trách nhiệm. Vấn dề còn lại là nền giáo dục như thế nào để phát huy tinh thần đó ?
Cảm ơn Thyduong. Chúc cuối tuần vui và hạnh phúc.

thyduong

Phương phương ơi
Đúng như Phương nói giá trị nhân văn của những câu chuyện nhỏ này lại hơn cả bao truyện dông dài của mấy nhà văn "lớn"
Đơn giản thôi mà bi chừ mấy ai còn có thiện tâm

thyduong

Minh Đường ơi Lâu quá mới gặp lại MĐ Chị cũng mơi trở lại blog đây thui
Vâng Những truyện ngắn này giá trị không hề ngắn

phươngphương

Em thích những câu chuyện nho nhỏ mà giá trị nhân văn thì không hề nhỏ.
Hay lắm! Cảm ơn chị Thi Đường nhé!