Đêm đó khi anh về nhà, cô trợ lý đang thút thít khóc , mắt dán vào tivi . Thì ra cô đang xem phim "Thạch Tính" tập cuối . Anh nhào vô cùng coi với cô . Tình tiết và những lời thoại cảm động trong phim đã khiến cả hai cùng ôm nhau khóc nức nở. Trước cô trợ lý, Lực Tính không cần phải che dấu cảm xúc , cũng không cần phải nói dối. Còn cô trợ lý , dường như chợt phát hiện mình đã yêu chàng bán rau cải này. Cô đã yêu vẻ ngây thơ nhưng thật mãnh liệt trong nỗi khát khao được là ca sĩ, được mang giọng hát thiên phú của mình ra cống hiến cho khán thính giả.
Sự nỗi tiếng của Lực Tính trong ca nhạc đã giúp anh dành được vai chính trong một bộ phim do Đài truyền hình dàn dựng. Thật tình cờ , nhân vật chính trong phim cũng chuyên bán rau cải ở chợ. Vậy là kiến thức chuyên môn về rau cải của chàng trai được phát huy khi anh nhìn thấy gian hàng rau cải được sắp xếp vô cùng bất hợp lý như "hành nhiều hơn cải", giá cả niêm yết với mức " trên trời " làm đạo diễn phải chỉnh lại phối cảnh .
Những người bạn thân trong chợ cũng được anh xin với đạo diễn cho họ thủ diễn vai bán hàng trong chợ làm họ mừng rơn (họ đâu biết Lực Tính chính là anh bán rau biến hình) khi được ca sĩ nỗi tiếng chiếu cố .
Khi họ đến phim trường, một người trong bọn họ (chuyên bán thịt heo) lại theo đuổi tán tỉnh cô trợ lý (Chỉ Cao) của anh, khen cô ta đủ thứ khiến trong lòng anh vô cùng khó chịu , làm việc gì cũng bị sai. Mọi diễn biến đó đều không qua khỏi cặp mắt tinh tường của cô ca sĩ An Kỳ - cũng là bạn diễn của anh trong phim.
Đêm diễn đầu tiên , vì tức anh chàng bán thịt heo đang làm đủ cách để cuốn hút cô trợ lý Chỉ Cao , Lực Tính và anh ta đã có xô xát khiến phối cảnh phim trường bị đổ sập , đè lên cô trợ lý và An Kỳ . Và Lực Tính đã nhào tới cứu Chỉ Cao trước cặp mắt sững sờ và tức tối của An Kỳ . Cả hai cô cùng được đưa vào bệnh viện .
Trong bệnh viện, An Kỳ lên tiếng trách mắng anh : " Em và anh đang cặp nhau mà khi chuyện xảy ra anh lại cứu trợ lý của anh mà không phải cứu em. Anh yêu cổ hơn là yêu em. Anh đã thực sự yêu cổ ? Anh ghen với diễn viên quần chúng đó nên mới đánh nhau với anh ta. Mà anh lại đi yêu người xấu xí như vậy. Thật là quá đáng.
Đến đây thì Lực Tính la lên "Em chửi gì thì chửi sao lại nói đến diện mạo người ta". An Kỳ tức tối :" Anh vì người xấu xí như vậy mà chửi em". "Đủ rồi, Người xấu thì có tội tình gì. Cổ cũng đâu có muốn . Cỏ không làm gì sai cả. Em dựa vào đâu mà chửi cổ. Trời sanh em ra xinh đẹp được nhiều người ưa thích, em không hiểu người xấu xí thảm đến cỡ nào không ?
"Em không hiểu Vậy anh hiểu sao Anh có từng xấu xí sao?"
An Kỳ vốn không biết gì cả về bí mật biến hình của anh nên đã liên tục làm tổn thương anh bằng những lời sỉ vả đó. Lực Tính chợt nghe xót xa "Thôi em nghỉ ngơi đi , anh không muốn cãi với em, anh cũng không muốn nghe em nói người ta xấu xí nữa" Anh bỏ ra ngoài.
Rồi bí mật biến hình của anh cũng bị anh chàng ca sĩ - vốn mất hết vinh quang, người yêu do sự xuất hiện của Lực Tính - phát hiện sau nhiều ngày theo dõi (xem kỳ 2), anh ta đã quay lén đoạn phim biến hình của Lực Tính. Người đầu tiên anh ta cho biết bí mật động trời này là An Kỳ . Ai ngờ An Kỳ cắc cớ dở trò lấy đi đoạn phim quan trọng này . Cô đã gặp Lực Tính ở hình dáng xấu xí của anh chàng bán rau cải tên Nhân Đồng và nói huỵch toẹt ra , măng xối xả Lực Tính, vừa mắng vừa khóc , cô đã yêu anh trong biến hình Lực Tính, chứ không yêu anh bán rau .
Ngày biến hình kế đó, tâm trạng anh bị xáo động mạnh, không thể nào diễn tiếp đoạn video đang quay. Bỏ tất cả, bỏ mặc đạo diễn, bỏ mặc bạn bè, anh về nhà trong u uất. Bất ngờ khi anh về nhà gặp lại chú chó xinh đẹp đang loay hoay với lọ kẹo biến hình trên sàn nhà. Anh chợt hiểu ra, đây là chú chó lên hát cặp với anh đêm nọ và cũng là biến hình của chú chó xấu xí mà anh đã nuôi .
Cầm lọ kẹo trên tay. Trời ơi Chỉ còn 1 viên. Lần này hết thiệt rồi Cô trợ lý cũng vừa trở về , cô an ủi anh hết lời, nếu sau này anh không còn biến hình được, không làm ca sĩ được thì vẫn còn có em . Giọng hát đó là của anh, dù anh không còn là Lực Tính, em vẫn quan tâm anh, vẫn ở bên cạnh anh, nghe anh hát, nhìn anh cười , cùng anh bán rau cải. Dù sao anh đã từng đẹp trai , từng có được niềm vinh quang vĩnh hằng trước khán giả .
Anh vẫn còn một cơ hội biến hình. Em sẽ giúp anh tìm 1 sân khấu quy mô nhất, huy động hết fan hâm mộ đến , anh sẽ là một Lực Tính hát hay nhất , tạo ấn tượng tốt đẹp nhất để mãi mãi anh tồn tại trong lòng khán giả
Lực Tính cảm động : "Trong suốt thời gian làm Lực Tính , tôi rất cám ơn cô đã giúp đỡ tôi , cùng tôi đi xe điện ngầm thâu đêm, cùng xem phim Thạch Tính với tôi, cùng khóc, cùng cười với tôi. Đêm nay tôi sẽ tặng cô nụ hôn của Lực Tính" . Cô trợ lý cảm động, nhắm mắt đợi nụ hôn của Lực Tính . Nhưng không kịp nữa rồi, anh đã trở về hình dạng cũ với gương mặt buồn ảm đạm, thê lương, cô độc.
Ngày biến hình cuối cùng, các show diễn của Lực Tính liên tục . Đến đêm, một sân khấu hoành tráng với đông nghẹt khán giả chờ nghe tiếng hát của Lực Tính. Anh chàng ca sĩ ghen ghét với Lực Tính và cả An Kỳ cũng đều góp mặt trong đêm diễn đó.
Sau hậu trường, cô trợ lý và Lực Tính đều mỏi mệt, hai ly cà phê dành cho hai người đã được đối thủ lén bỏ thuốc ngủ vào để kéo hết thời gian công hiệu của thuốc trước khi Lực Tính hoàn thành show diễn cuối . Chàng ca sĩ đối thủ của Lực Tính đã sắp xếp hết mọi thứ, khi anh ta diễn show của mình thì làm bộ như hưng phấn lắm, đập vỡ hết loa âm thanh trên sân khấu , khiến đạo diễn chương trình phải cho người đi mua loa khác về trang bị, thế các ca sĩ khác vào hát trong lúc chờ loa mới mang về phục vụ cho show diễn của Lực Tính. Tất cả đều nhằm kéo dài thời gian để khi Lực Tính lên hát thì sẽ biến hình ngay lúc diễn.
Mặt khác anh chàng láu cá này còn cho gọi phóng viên đến , nửa úp nửa mở bí mật kinh hoàng trong show của Lực Tính, cứ việc chụp hình show diễn của Lực Tính thì sẽ thấy ngay bộ mặt thật của anh ta . Đám phóng viên háo hức chờ đợi giờ G. Nhưng mọi sắp xếp của anh ta không qua được cặp mắt của An Kỳ .
Mọi việc diễn ra đúng như dự tính của anh ta. Khi loa được mang về, đạo diễn đánh thức Lực Tính dậy, mời ra biểu diễn. Mắt nhắm mắt mở, Lực Tính không biết gì cả, cứ thế mà bước ra sân khấu hát với tất cả tấm lòng cho đêm cuối cùng trong đời anh .
Cộ trợ lý của anh sau hậu trường được đạo diễn đánh thức , mở mắt ra đã gần 10 giờ đêm , bên ngoài tiếng hát thiết tha của Lực Tính còn vọng đến tai cô, "Nguy rồi, chỉ còn mấy phút nữa là Lực Tính biến hình". Không cách gì báo hiệu cho Lực Tính biết, thế là cô chạy ngay ra phía sau sân khấu, chỗ đặt toàn bộ cầu dao điện và ánh sáng , nhanh tay kéo hết mọi cần cầu dao xuống. Toàn cảnh sân khấu chìm trong bóng tối . Phóng viên thi nhau chụp hình. Hic! Có thấy gì đâu nữa mà chụp trời. Mọi người còn đang sửng sốt thì An Kỳ đã có mặt trên sân khấu, dang áo choàng rộng ra che lại một Lực Tính biến hình . Khi ánh đèn sáng lên thì An Kỳ đã kéo Lực Tính chạy thoát khỏi đám phóng viên nhiều chuyện.
Khi đã an toàn, An Kỳ lạnh lùng nói "Chỉ là giúp cho tôi thôi, tôi không muốn ai biết người bạn trai của tôi lại có hình dáng này. Cho dù sau này ra sao cũng được, tôi không muốn để người ta biết người đàn ông đã từng dây dưa với tôi lại có bộ mặt như vậy" Như gáo nước lạnh tạt vào mặt, Lực Tính chua chát :" Cô yên tâm đi , sau này sẽ không còn dây dưa gì nữa. Bọn họ sẽ không thể nào vạch trần bộ mặt của Lực Tính nữa"
Anh quay lưng đi một mạch về gian hàng của anh trong chợ . Nhưng gian hàng đã để bảng cho thuê . Đau khổ, anh than thở "Mình đã không còn chỗ nào để về nữa rồi"
Bỗng dưng bên cạnh anh xuất hiện một người đàn ông cao to mập mạp, tự xưng là Tiến sĩ, cho biết trong quá trình chế tạo thuốc cảm ông ta đã tình cờ chế ra loại thuốc biến hình mà bấy lâu anh đã uống, bây giờ muốn chế tạo lại cũng không làm được , Nhưng cũng trong lúc chế tạo thuốc tiêu hóa, ông ta lại tình cờ chế ra một loại thuốc mới . Viên thuốc sáng rực trong tay ông ta. Mừng quá, Lực Tính van xin ông ta "Ngài Tiến sĩ tình cờ vĩ đại Ngài có thể cho tôi viên thuốc này không" Ông ta bèn nói, cho cậu cũng được thôi nhưng tôi nhắc nhở cậu rằng uống viên thuốc này vào cậu sẽ biến hình vĩnh viễn, không trở lại hình đáng bây giờ của cậu nữa đâu . Lực Tính run run nhận viên thuốc . Lúc ngẩng đầu nhìn lên , ngài Tiến sĩ tình cờ kia đã biến đâu mất.
Anh về nhà , trong lòng mừng rỡ vì sẽ được biến hình vĩnh viễn, Cô trợ lý vừa về tới, anh đã reo ầm lên "Tôi sẽ trở thành Lực Tính vĩnh viễn, tôi cố chờ cô về để cùng chia sẻ niềm vui này với cô đấy".
Cô trợ lý nói : "Nếu biến hình vĩnh viễn thì mãi mãi tôi sẽ không bao giờ thấy anh nữa , sẽ không bao giờ thấy Nhân Đồng nữa. Vậy mà anh thấy vui sao. Cả đời này anh sẽ sống trong sự dối trá. Chẳng lẽ Nhân Đồng không có gì để anh lưu luyến sao?"
Chua chát, Lực Tính trả lời :"Có gì để lưu luyến chứ. vẻ mặt này của tôi đừng nói là đi hát , cả mở miệng nói cũng bị người ta cho là khó nghe. vốn dĩ không có ai ưa thích đáng vẻ này của tôi "
"Tôi thích mà Tôi không thấy anh như vậy là xấu vì vẻ mặt này mới thực sự là anh, nếu thực sự là anh sẽ không quan tâm đến vẻ bề ngoài . Thực ra anh mạnh mẽ hơn anh tưởng rất nhiều. Anh không hiểu bản thân mình mong muốn những gì. Nếu anh uống viên thuốc này vào anh sẽ không là anh thực sự , muốn tôi phải đối mặt với anh giả tạo, tôi thà vĩnh viễn biến mất trước mặt anh. Anh tự suy nghĩ lại đi "
Hơn ba tuần trôi qua, Lực Tính đã mất tăm mất tích Giới truyền thông , ca sĩ đồn đoán đủ mọi lý do. Viên chủ khảo Trung Đức, người phát hiện ra và lăng xê anh, thỏ than với An Kỳ :"Tôi thực sự nhớ cậu ấy quá, tôi không thể nào kiếm ra một ca sĩ nào có tâm địa tốt như cậu ấy . Cô có biết cậu ấy đang ở đâu không. An Kỳ lắc đầu bởi cô cũng rất muốn biết Lực Tính đang ở đâu.
Ra khỏi quán bar của Đài Truyền hình, An Kỳ chợt phát hiện Lực Tính đang lấp ló ở một góc tường. Vừa thấy An Kỳ, anh định bỏ chạy nhưng không kịp An Kỳ đã chận đầu anh, dũa thê thảm. Sao không uống thuốc biến hình đi .
Lực Tính thở dài : Thuốc hết rồi An Kỳ sửng sốt "Vậy là tôi sẽ không còn nhìn thấy Lực Tính nữa Hèn gì lâu như vậy anh không xuất hiện Thì ra anh đã biến mất
"Tôi không biến mất , tôi chỉ làm lại chính mình thôi " . "Tôi không cần anh, tôi cần Lực Tính kìa, anh trả Lực Tính lại cho tôi đi "
Thấy vẻ đau khổ của An Kỳ, anh không đành lòng "Thực ra tôi còn một viên thuốc biến hình nữa, nhưng nếu uống viên thuốc này vào tôi sẽ không làm lại được chính mình nữa " An Kỳ cố thuyết phục anh "Thì cũng là anh thôi. Bộ Lực Tính không phải là anh sao . Với dáng vẻ như bây giờ anh sẽ sống hạnh phúc hơn là Lực Tính sao "
Ngần ngừ, anh nói "Bộ với dáng vẻ Lực Tính tôi sẽ hạnh phúc hơn bây giờ sao " "Anh đã đến đây cũng có nghĩa là anh thấy rằng làm Lực Tính là hạnh phúc hơn. Anh tin tôi đi Nếu anh là Lực Tính tôi sẽ ở bên anh mãi mãi"
"Cô có thể đi xe điện ngầm với tôi được không. Hãy cho tôi thời gian một chuyến xe để tôi suy nghĩ"
Thế là An Kỳ và Lực Tính cùng đi trên chuyến xe điện ngầm Dáng vẻ lo sợ, ngượng ngùng của cô ta khi ngồi bên anh đã khiến Lực Tính càng nhớ nhung thêm cô trợ lý "thoải mái tự nhiên" và thật vui vẻ khi cùng đi xe điện với anh , cảm giác vui vẻ bên cô trợ lý hoàn toàn khác xa vớn bên An Kỳ. Bởi vậy đến trạm cuối, anh sang chuyến khác một mình đi tiếp , nhẹ nhàng bảo với An Kỳ : Cô về trước đi. Khi tôi có quyết định rồi , tôi sẽ lập tức nói cho cô nghe. Đêm đó anh về nhà , dòng hồi ức bên cạnh cô trợ lý cứ liên tiếp quay về khiến nhiều lúc anh ngồi cười một mình
Một tuần sau, đêm cuối cùng của chương trình "Ngôi sao siêu cấp" diễn ra. Lực Tính đột nhiên xuất hiện, sau hậu trường, mọi người tíu ta tíu tít đón mừng anh trở lại sân khấu . An Kỳ thì mừng đến rơi lệ, viên chủ khảo Trung Đức đưa anh vào nghề cũng mừng rỡ không kém, suýt nữa cũng khóc như An Kỳ . Đạo diễn và những nhân viên khác cũng hân hoan chào mừng anh trở lại
Đêm đó là đêm truyền hình trực tiếp . Anh ra sân khấu cùng hát cặp với An Kỳ. Bên ngoài , những người bạn trong chợ của anh cũng tụ tập trên phố xem buổi diễn trực tiếp của chương trình "Ngôi sao siêu cấp", tình cờ gặp cô trợ lý Chỉ Cao của Lực Tính. Đôi bên mừng rỡ hàn huyên hỏi thăm về Lực Tính đang ở đâu thì một người trong bọn họ phát hiện ra Lực Tính đang hát trên màn hình trực tiếp. Trong khi những người bạn chợ chăm chú nhìn anh hát thì cô trợ lý Chỉ Cao lặng lẽ bỏ đi vì không muốn nhìn một Lực Tính đầy giả tạo
Giọng hát truyền cảm của hai người vang xa đang làm say lòng khán thính giả. Thì bỗng dưng một vùng ánh sáng lóe lên, Trên sân khấu, Một Nhân Đồng xấu xí , thấp lùn, đang cầm micro hát đoạn cao trào nhất của ca khúc. Toàn thể sân khấu trong và ngoài phố bỗng lặng ngắt như tờ. Giọng hát truyền cảm của họ đã ngưng bặt.
Lực Tính (cũng là Nhân Đồng) hướng về An Kỳ lên tiếng "Xin lỗi, tôi không uống viên thuốc biến hình vĩnh viễn vì tôi phát hiện ra tôi còn một viên thuốc biến hình ngắn hạn rơi dưới chân ghế.
Lần này tôi tới là muốn hoàn tất buổi biễu diễn sau cùng, vả lại tôi đã nói nếu tôi đã có quyết định tôi sẽ nói cho cô biết trươc tiên
An Kỳ đau khổ và tuông chạy .
Mọi người cùng im lặng và nhìn anh ngỡ ngàng, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Trên sân khấu, gương mặt anh buồn rười rượi. Anh lên tiếng :
Chào mọi người
Tôi đến đây để nói tiếng xin lỗi với mọi người vì trước đây tôi đã lừa dối . Người mà mọi người thấy ngay trước mắt đây mới chính là tôi thực sự
Ngoài việc tôi muốn lên đây nói tiếng xin lỗi với mọi người , tôi còn muốn gửi lời xin lỗi đến 1 người . Người đó chính là Trường Chân
Trường Chân, anh vẫn luôn tưởng rằng anh là người thấy rõ ràng nhất, nhưng thì ra người có cặp mắt sai lệch chính là anh mới phải Không những anh không nhìn thấy rõ bản thân anh là rốt cuộc người thế nào Anh càng không thể nhận rõ ở trong cuộc đời anh người quan trọng nhất thực ra là người nào
Trước đây anh luôn làm em phải thất vọng , làm em khóc, khóc đến nỗi đôi mắt không nhìn thấy nữa.
Dưới khán phòng, dường như mọi người đã bắt đầu xúc động trước vẻ chân thành của Nhân Đồng.
Nhưng bắt đầu từ hôm nay anh sẽ không để em rơi giọt nước mắt nào nữa, anh muốn sau này mỗi một ngày em đều được nhìn thấy anh bằng xương bằng thịt . Dù thế gian này thay đổi ra sao , dù sau này ngày tháng biến đổi thế nào, anh cũng sẽ không thay đổi. Dù có bắt anh phải mất hết tất cả mọi thứ trên đời anh cũng không cần. Vì anh không muốn đánh mất em.
Toàn ban lãnh đạo Đài Truyền hình, khán giả, những người trong hậu trường đều lấy khăn tay lau nước mắt.
Lần trước còn 1 món quả anh rât muốn tặng cho em. Nhưng anh vẫn chưa tặng được. Hôm nay anh rất muốn tặng lại cho em. Nếu như em tha thứ cho anh, anh sẽ ở trạm cuối cùng đợi em .
Trường Chân . Đợi anh.
Và anh tuông chạy ra khỏi khán phòng . Mọi người cùng đứng cả dậy, vỗ tay vang ầm như để tán thưởng một người đã dũng cảm nói thật, sẵn sàng từ bỏ mọi vinh quang giả tạo để giữ lấy người mình yêu.
Trường Chân là ai chỉ có anh và cô trợ lý của mình hiểu rõ bởi cả hai cùng xem bộ phim Thạch Tính và cùng khóc, cùng cười, cùng sẻ chia cảm xúc về bộ phim mà ở nhiều nơi họ đã không dám nói ra bởi tâm lý số đông đang bai bải chê phim quê mùa, chuyên gạt nước mắt các bà nội trợ
Ngoài phố, bạn bè anh đang chờ anh, họ nhấc bỗng anh lên thay lời mừng rỡ,
Và ở trạm cuối cùng của xe điện ngầm , anh đã gặp được người mình yêu. Nụ hôn cháy bỏng của trái tim chân thật đã được trao ra .
Đây là một chuyện phim mà khi xem tôi vừa cười vừa khóc. Giữa lúc mà sự giả trá, những lời nói dối trâng tráo đang trở thành đại nạn cho đất nước thì chuyện phim cho chúng ta cảm nhận về một sự chân thật đáng yêu mà vì sự chân thật này, những vinh quang giả tạo đã phải lùi xa , con người trở lại với chính mình dù nghèo nàn, xấu xí nhưng bao năm giữa đời ta không thể chối bỏ mình được .
Điều đau lòng là xã hội hiện nay có quá nhiều người nói dối quen miệng đến nỗi mang tâm bịnh luôn nghĩ là mình nói thật. Họ đã mang bộ mặt giả tạo để đi hết đoạn đường đời .